Mới đến TP.HCM chiều thứ hai, sáng thứ ba đọc báo
trong nước thấy một tin hay, sáng thứ tư Jack Canfield đã đưa tin đó
vào bài diễn thuyết của mình, chiếu rõ to lên màn hình:
“Thủ tướng Việt Nam yêu cầu TP.HCM từ nay đến cuối năm tăng GDP lên 13%”.
Cử tọa vỗ tay reo ầm. Hầu hết họ là các nhà doanh
nghiệp, trong đó giới trẻ chiếm khoảng 35%, có cả những người trẻ thật
trẻ tự bỏ ra 300 USD để được nghe thuyết giảng về “các nguyên tắc để
thành đạt”. Tưởng Jack sẽ phân tích, nhận xét gì mục tiêu đó, nào ngờ
ông chiếu tiếp một slide lên màn hình:
“Jack Canfield muốn các bạn tăng 200% thu nhập trong hai năm tới”.
“Tổ sư làm giàu” này, tác giả của bộ sách gối đầu giường của thời đại tân thời Chicken Soup For The Soul,
đã có một tài sản tàm tạm gồm 110 đầu sách với hơn 100 triệu bản phát
hành trên thế giới bằng 46 ngôn ngữ khác nhau, trong đó có hơn 60 quyển
trong danh sách bán chạy nhất của New York Times... Không có
những gì trừu tượng, trên trời dưới biển trong những nguyên tắc thành
đạt. Jack Canfield nói rằng khả năng thành đạt này đang “có sẵn nơi mỗi
người”: “Cuộc đời là một cái ổ khóa bằng mã số. Nếu biết mã đó, cho dù
bạn là ai, khóa sẽ phải mở”.
Cách nhập đề tả chân theo kiểu “tăng đôi thu nhập” này
quả là xa lạ đối với những ai thuộc thế hệ gối đầu với những “sách học
làm người” mang tính “quốc văn giáo khoa thư” như Đắc nhân tâm hay Quẳng gánh lo đi của Dale Carnegie, Con người, niềm bí ẩn đó của Alexis Carrel hoặc Tâm hồn cao thượng
của Edmond de Amicis...! Vài người sửng sốt khi nghe nhập đề mang màu
sắc “kim tiền” như thế! Một nhà báo lớn từng có chức sắc nhận xét vui:
“Khác hẳn với văn hóa mới 20 năm trước đây của chúng ta...!”.
Thật ra, Jack Canfield không khác gì Dale Carnegie.
Chẳng qua mỗi thời mỗi khác, mỗi thế hệ guru (nhà tư tưởng dẫn đường)
mỗi khác. Nếu Jack Canfield là guru của cuối thế kỷ 20 đầu thế kỷ 21,
thì Dale Carnegie là của nửa đầu thế kỷ 20. Ngày Dale Carnegie qua đời
(1-11-1955) thì Jack Canfield mới bước vào đời, khác thời đại song cùng
một hệ thống kinh tế - xã hội và con đường thăng tiến trong hệ thống
đó.
Nếu Dale Carnegie xuất thân trong một gia đình nông
dân, từ tấm bé đã biết vắt sữa bò phụ cha mẹ, lớn lên đi học, bán thịt
mỡ hun khói và xà bông để kiếm sống..., thì Jack Canfield cũng xuất
thân từ một gia đình bình dân, người cha làm công cho một hiệu bán hoa,
chỉ dám chi 21 cents cho bữa tối...
Đó là những con người self-made man bằng sự tự lập mà
thành đạt. Họ thuộc hàng ngũ những nhà thuyết giảng chuyên nghiệp, có
đôi mắt biết “nhìn thấy” trong khi những người khác mắt mở thao láo mà
chẳng thấy. Như nhận xét tuyệt vời của Simon & Garfunkel: “People
talking without speaking; people hearing without listening” (Thiên hạ
nói với nhau mà chẳng nói gì, thiên hạ nghe mà chẳng nghe thấy gì). Khả
năng này cho phép họ nhìn thấy những “nguyên tắc của sự thành đạt” như
Canfield dẫn giảng.
Thành đạt là gì?
Thành đạt mà Jack Canfield hứa với tất cả cử tọa trong hai năm tới là:
1/ Tăng đôi thu nhập.
Thoạt nghe có vẻ như “duy vật chất” quá, thực dụng quá.
- Cái gọi là “thực dụng của người Mỹ” có hay không, ông Jack Canfield?
- Ở đâu cũng có tinh thần thực dụng cả. Có thể ở Mỹ
nhiều hơn song nhất định không phải trong ý nghĩa cực đoan. Vấn đề là
làm sao tìm được sự tương đối và cũng tùy theo cách cảm nhận.
Thật vậy, khi mà các quốc gia đều đề ra những mục tiêu
tăng GDP năm tới là bao nhiêu, thì việc mỗi cá nhân có mơ tăng thu nhập
là bao nhiêu cũng là đích đáng. Song, không chỉ có mỗi tăng thu nhập.
Những hứa hẹn khác mà Jack Canfield muốn “bán” cho cử tọa còn là:
2/ Tăng đôi thời gian rảnh rỗi để sống cho bản thân và gia đình, bè bạn, tha nhân.
Quả mới mẻ! Thật ra, theo Jack, phân chia thời gian
như thế chính là để tăng hiệu suất công việc, do lẽ các nghiên cứu cho
thấy 80% kết quả có được là đến từ chỉ 20% nỗ lực! Trong một tổ chức,
điều này càng cần thiết và để làm được điều đó “các sếp hãy ủy nhiệm
cho người khác” - Jack bảo.
3/ Tìm được thế quân bình vui vẻ trong công việc và khi về nhà.
Khi mà câu hỏi “Chọn gì giữa sự nghiệp và gia đình?”
vẫn còn là một chọn lựa đối kháng “đau lòng” cho không ít người, thì
những khuyến cáo về sự “quân bình vui vẻ” này là gì?
Jack Canfield trả lời: “Vấn đề là làm sao giáo dục
người ta thiết lập tầm nhìn và mục tiêu của họ sao cho đảm bảo thế cân
bằng giữa mọi lĩnh vực của cuộc đời. Làm được thế cá nhân sẽ hoàn thiện
và tổ chức sẽ thành công”.
Nhận 100% trách nhiệm
Jack nhấn mạnh: “Một trong những quan niệm sai lầm đầy
rẫy trong nền văn hóa của chúng ta ngày nay là: bạn có quyền sống một
cuộc đời tuyệt vời..., do có ai đó phải có trách nhiệm đem lại cho ta
cuộc sống đầy hạnh phúc, nhiều cơ hội chọn lựa công việc thú vị... Sự
thật là chỉ có một người có trách nhiệm cho chất lượng của cuộc sống mà
bạn đang sống. Người đó chính là bạn”.
Jack Canfield đốc thúc: “Hãy từ bỏ mọi đổ thừa. Nếu
việc không trơn tru như đã định, hãy tự hỏi: Làm thế nào mà tôi đã tạo
ra cớ sự như thế này? Tôi đã phát biểu hoặc không phát biểu những gì,
đã làm hoặc không làm gì để dẫn đến kết quả này? Lần tới tôi phải làm
gì khác để có được kết quả tôi muốn”.
Jack kiên trì nhấn mạnh đến yêu cầu từ bỏ đổ thừa này:
“Sau một kết cuộc không như ý, các bạn có thể có hai thái độ: đổ thừa
cho nền kinh tế, cho nạn hành... chính, cho bầu không khí chính trị,
cho thời tiết, cho thiếu vốn, cho thiếu trình độ...; đổ thừa cho cây
gậy đánh gôn nếu bạn chơi gôn. Hoặc đơn giản nghĩ đến việc thay đổi
cách đáp ứng các điều kiện khách quan đó, thay đổi cách suy nghĩ, thay
đổi cách ăn nói diễn đạt, thay đổi cả những “ấn tượng” đã có trong đầu
bạn, thay đổi thái độ... Tỉ như thay vì gãi đầu bảo “tại sáng nào cũng
kẹt xe”, hãy ra khỏi nhà sớm hơn... Bạn sẽ chẳng bao giờ thành đạt nếu
bạn cứ đổ thừa người khác hay cái gì đó. Ngày mà bạn thay đổi cách đáp
ứng, ngày đó đời bạn bắt đầu sẽ khá hơn...”.
Jack Canfield có một “bài vè” khá ngộ nghĩnh: “Bạn
chính là người đớp thức ăn béo ngậy, mặn chát, ngọt lừ hại thân - Bạn
chính là kẻ đã từ chối - Bạn chính là người nhận công việc đó - Bạn
chính là người khăng khăng đòi làm việc đó một mình - Bạn chính là
người nghe lời họ dụ dỗ mà quên đi trực giác của mình và mua món hàng
đó... Than gì nữa! Tất cả những gì bạn lãnh ngày hôm nay chính là hậu
quả của những chọn lựa của bạn trong quá khứ...”.
Jack tỏ ra rất am hiểu tâm lý con người khi đào sâu
thêm về cái bệnh đổ thừa: “Bạn có nhận thấy rằng thường thì người ta
than vãn với những người “không phải việc”. Như về nhà than chuyện ở sở
làm với bà (ông); vô sở làm lại than chuyện bà xã, ông xã, trong khi
chẳng ai chịu nói trực tiếp với mình hay với vợ (chồng) mình để giải
quyết”.
Chịu trách nhiệm 100%. Có lẽ đây là bài học thiết thực
nhất của Jack Canfield. Đây không chỉ là lời khuyên cho từng cá nhân,
mà là cả cho các tổ chức, như chính tựa đề của buổi diễn thuyết: “Cá
nhân hoàn thiện, tổ chức thành công”.
Giao du vượt cấp và biết ơn người khác
Jack Canfield là một người đi và sống nhiều. Đi đến
đâu ông cũng đều gặp một số người được xem là thành đạt để nghe họ
chuyện trò. Đây cũng chính là một trong những nguyên tắc thành đạt:
“Hãy giao thiệp với những người cao hơn bạn một cấp. Bạn là mẫu số
chung của năm người mà bạn dành thời gian giao du nhiều nhất. Hãy tránh
những kẻ chỉ nhìn đời bằng cặp mắt tiêu cực, hãy tìm đến những ai có
tinh thần tích cực”.
Một lời khuyên khác của Jack rất thấm thía: mỗi ngày
hãy biết cảm ơn người khác quanh mình vì những gì họ đang làm. Một tập
thể, một xã hội chỉ hài hòa nếu biết ơn nhau. Bài tập mà Jack yêu cầu
thực hành ngay là mỗi người hãy tìm một lý do để cảm ơn người khác
quanh mình. Có người cảm ơn người tổ chức buổi diễn thuyết, có người
cảm ơn những người phục vụ... Có lẽ cũng nên cảm ơn cả những người trẻ
tự tin, có trình độ, xông xáo, đã bỏ tiền túi đến có mặt trong buổi gặp
gỡ này.
Hãy hành động
“Bạn có biết sự khác biệt giữa kẻ thắng, người thua
trong xã hội là gì không?”, Jack hỏi. Người bảo thế này, người bảo thế
nọ. Cuối cùng Jack cầm một quyển sách của mình lên và bảo: “Có ai muốn
có được quyển sách này không? Hãy đến lấy”.
Người này ngó người kia, như một cố tật xưa nay không
hiếm của người Việt mình. Có hai người chạy vọt lên giành lấy quyển
sách làm Jack té văng vì cú chen lấn này, song ông vẫn thản nhiên tiếp
lời: “Họ có được quyển sách, khác biệt chính ở chỗ họ đã hành động. Hãy
loại bỏ câu “Tôi không thể làm được”. Hãy lập ra một danh sách những gì
mà bạn cho là không làm được để từ bỏ chúng đi... Ngược lại hãy làm
nhiều hơn những gì bạn đã thành công, bớt những gì làm sai, nặn óc tìm
sách lược mới. Hãy vạch kế hoạch mỗi ngày làm những gì và làm cho
được...”.
Theo Jack Canfield, có đến 64 bí quyết để thành đạt. Nhưng sự thành
đạt chỉ dành cho những người biết nghe, biết nhìn, biết thấy, biết nói
và biết làm.
Bảy bước đến thành đạt
1. Bước đầu tiên là nên xác định xem mức độ
giàu có và thành đạt mà bạn mong muốn. Não bộ của bạn sẽ không hành
động để tạo ra nhiều của cải và thành công cho tới khi nó biết chính
xác bạn muốn gì. Đó là lý do tại sao một mục đích, một tầm nhìn và
những mục tiêu cụ thể là quan trọng.
2. Kế đến bạn phải tin tưởng rằng bạn sẽ có
thể đạt được những mục tiêu đó. Đó cũng là lý do giải thích tại sao đọc
tiểu sử của những người thành đạt là quan trọng. Họ làm cho bạn tin
rằng bạn cũng có thể làm được như vậy.
3. Sau đó bạn cần viết một bản mô tả chi tiết
chính xác cuộc sống của bạn khi mà bạn đạt đến một cuộc sống lý tưởng.
Tôi đề nghị bạn nên bao quát 7 lĩnh vực sau: tài chính, công việc và
nghề nghiệp, tình trạng sức khoẻ, giải trí, mối quan hệ, sự phát triển
cá nhân và cuộc sống tinh thần và cuối cùng, bạn muốn đóng góp gì cho
thế giới này. Chỉ khi chúng ta phục vụ người khác thì chúng ta mới đạt
được thành công thực thụ.
4. Kế đến bạn nên dành một vài phút mỗi ngày
nhắm mắt lại, hình dung mục tiêu như thể đã hoàn tất. Điều đó có 3 ý
nghĩa sau. Thứ nhất điều này sẽ khơi mở tiềm thức của bạn để dẫn đến
những ý tưởng sáng tạo mà bạn có thể vận dụng - ứng dụng vào mục tiêu
của bạn. Thứ hai là nó sẽ gợi mở phạm vi nhận thức của bạn để bạn thấy
rõ hơn tất cả những nguồn tài nguyên cần thiết để giúp bạn chạm tới mục
tiêu. Và điều thứ ba là nó thật sự thúc đẩy bạn có những hành động cần
thiết mà bạn cần có để đạt được mục tiêu.
5. Sau đó bạn chỉ phải làm những điều đó. Bạn
phải bắt đầu hành động. Bạn phải làm những việc cần phải hoàn tất. Hầu
hết mọi người để nỗi lo sợ len lỏi trên bước đường của họ - nỗi sợ phải
hỏi và bị từ chối, sợ thất bại và sợ bị bẽ mặt trước gia đình, bạn bè,
sợ thua lỗ.... Cách chính thức để chinh phục nỗi sợ là làm những điều
bạn sợ.
6. Tiếp theo
bạn nên có cách đáp lại những phản hồi từ xung quanh mà bạn gặp sau khi
thực hiện hành động. Một trong những phương pháp quý giá mà tôi đã học
được để thu hút được sự phản hồi là hỏi những người chung quanh câu hỏi
sau: Theo thang điểm từ 1 đến 10, bạn sẽ cho tôi bao nhiêu điểm về
thành qủa, sản phẩm, dịch vụ, về vai trò quản lý, vai trò làm chồng....
Nếu như điểm số thấp hơn 10 thì bạn nên hỏi tiếp
những câu sau: “Phải làm như thế nào để đạt được điểm 10?” Hầu hết mọi
người sẽ không bao giờ hỏi những thông tin phản hồi như vậy vì họ sợ
phải nghe những câu trả lời. Nhưng đây là vấn đề mà bạn sẽ tiếp cận -
thông tin phản hồi sẽ chỉ có thể giúp bạn trở nên tốt hơn. Hãy can đảm
để hỏi những thông tin phản hồi và sau đó ứng dụng chúng trong những
hành động tiếp theo.
7. Bước kế đến là sự kiên trì, bền chí. Bạn không bao giờ được đầu hàng – không bao giờ ! Khi Mark Victor Hansen
và tôi xuất bản quyển sách đầu tiên, chúng tôi đã bị hơn 140 nhà xuất
bản từ chối. Nếu chúng tôi đầu hàng sau 100 lần bị cự tuyệt tôi sẽ
không thể ngồi nay hiện giờ để trả lời phỏng vấn của bạn. Sẽ không ai
từng nghe tới câu chuyện về tôi và về công việc của tôi.
Nhưng vì chúng tôi không chịu thua, chúng tôi hiện
giờ bán được trên 115 triệu cuốn sách với 41 ngôn ngữ khác nhau trên
thế giới. Mỗi người thành đạt mà tôi đã từng gặp đều có một câu chuyện
riêng về cách làm thế nào họ không đầu hàng khi đương đầu với những trở
ngại lớn và rất nhiều lần bị từ chối.
Nếu bạn bắt đầu với những điều này, bạn sẽ vượt xa trên hầu hết những người khác.
Theo Tuần san Thanh niên-Tuổi trẻ cuối tuần
Copyright 2007. All Rights Reserved.  Giới thiệu trang này với bạn... |